Bayonetta – Devil May Cry và hơn thế nữa
Rất nhiều game thủ nhận xét rằng
Bayonetta và
Devil May Cry là hai tên tuổi quá giống nhau. Thực chất điều này cũng dễ lý giải vì những người phát triển
Bayonetta cũng chính là các tác giả của
Devil May Cry nổi tiếng.
Tất nhiên không thể phủ nhận công sức và sự đầu tư mà Platinum Games dành cho Bayonetta nhưng sự giống nhau đó vẫn là điều mà hầu như tất cả mọi người đều nhận ra. Nếu thay Bayonetta bằng Dante, có lẽ người chơi vẫn sẽ không cảm thấy khác biệt nhiều, tất nhiên ngoại trừ một số màn “thoát y” của nhân vật chính hay các pha làm điệu kiểu phụ nữ.
Ngay cả các chi tiết nhỏ như màn hình hiện ra khi người chơi lần đầu nhặt được một item hay các cánh cửa đang bị ma thuật khóa lại trong hai game cũng được thiết kế theo cùng một kiểu. Phong cách của hai nhân vật chính cũng đều đậm chất phô trương và được cường điệu hóa theo kiểu ưa thích của các nhà làm game Nhật Bản.
Không chỉ giống với
Devil May Cry,
Bayonetta còn có những chi tiết được rút từ các game khác. Một trong các tính năng gameplay của tựa game này là Witch Time rõ ràng là bản sao của Bullet Time từng được lăng xê trong dòng
Max Payne từ cách đây gần 10 năm.
Cả hai tính năng đều cho phép người chơi nhìn thấy các cử động của kẻ địch với tốc độ chậm hẳn trong khi nhân vật chính vẫn có thể chiến đấu một cách thoải mái. Tất nhiên, Witch Time cũng có nét khác biệt khi tốc độ của Bayonetta không giảm đi còn Bullet Time chỉ cho phép người chơi ngắm bắn với tốc độ bình thường trong khi nhân vật cũng bị chậm lại.
Các màn Quick Time Events của Bayonetta cũng là một tính năng cổ điển trong thế giới game. Xuất hiện từ thời các game arcade của thập niên 80, tính năng này được thế giới biết đến nhiều hơn khi những tựa game như Die Hard Arcade và Shenmue xuất hiện cuối những năm 90.
Sau này,
God of War đưa các Quick Time Events lên tới đỉnh cao trong các game hành động và Bayonetta đã bước tiếp con đường đó một cách thành công. Trong Bayonetta, những khoảnh khắc dập nút điên cuồng để theo kịp các chỉ dẫn trên màn hình luôn là điều người chơi nhớ mãi.
Batman: Arkham Asylum – Người Dơi cũng… đi học
Batman: Arkham Asylum là một trong số các game hành động hay nhất năm 2009. Hãng phát triển Rocksteady Studios đã chứng tỏ rằng một hãng game ít danh tiếng vẫn có thể làm ra một sản phẩm xuất sắc.
Tất nhiên để làm điều đó, họ phải có những bí quyết của riêng mình. Một trong các bí quyết đó chính là “đứng trên vai những người khổng lồ”. Batman: Arkham Asylum đã học hỏi nhiều tính năng của các game đi trước và đạt được thành công rực rỡ.
Hệ thống ẩn nấp trong game được mô phỏng theo những gì người chơi từng chứng kiến trong
Splinter Cell. Tất nhiên, phong cách hành động dựa trên các pha ẩn nấp xuất hiện trong rất nhiều game mà nổi tiếng hơn cả là serie
Metal Gear nhưng các hành động của Người Dơi giống với Sam Fisher hơn cả.
Cũng giống như Sam, Người Dơi có các dụng cụ để scan môi trường xung quanh, phát hiện kẻ địch và các chi tiết quan trọng nhằm chuẩn bị trước cho đợt tấn công của mình. Cả hai cũng có khả năng hạ xuống từ trên cao, tiêu diệt địch và biến mất trong bóng tối.
Các màn scan môi trường để tìm manh mối của Batman cũng không phải là điều mới mẻ. Thực chất, tính năng này đã từng xuất hiện trong tựa game hành động Condemned trước đây. Phong cách thám tử này rất phù hợp với một tựa game có Batman là nhân vật chính và thật dễ hiểu khi Rocksteady Studios lại sử dụng nó.
Rất nhiều game trong đó có Batman: Arkham Asylum cho phép người chơi quay lại các địa điểm cũ khi đã nâng cấp đủ kỹ năng và nhờ vậy tới được các vị trí mà trước đây họ không thể. Một số game từ thời “cổ đại” như Super Metroid và ngay cả Mickey Mouse’s Land of Illusion cũng đã có tính năng này.
Tuy vậy, trong thời đại của các game 3D, tựa game nổi tiếng nhất áp dụng kiểu chơi này một cách hoàn hảo là Ratchet & Clank. Ngay cả Batman: Arkham Asylum cũng chưa thể đạt tới chiều sâu mà tựa game độc quyền trên các mát PlayStation kia đã vươn tới nếu xét riêng tính năng nâng cấp – khám phá.